Phía Sau Lời Nói Dối

Từ thủa lọt lòng cho tới bây giờ tôi được bà và bố mẹ dạy rằng ở đời là phải sống trung thực không được dối trá với bản thân mình và kể cả với mọi người xung quanh vì đó là đức tính đáng quý của mỗi con người.

Khi tôi lên ba,tôi được học cách sống như thế nào là trung thực,thế nào là dối trá. Tôi được mẹ dạy rằng nói dối là xấu,nói dối sẽ bị ăn đòn cho nên tôi luôn ngoan ngoãn làm theo để cho vừa lòng bố mẹ và nhất là những lời khen mà tôi thích nghe bởi khi tôi được khen là khi tôi ngoan và trung thực.

Lên cấp một lúc tôi học lớp năm tôi đã nhận ra rằng đôi lúc lời nói dối không phải là xấu,lần đầu tiên tôi có một lời nói dối chân thành nhất với một người bạn. Tôi có một người bạn rất thân chơi với nhau từ lúc chúng tôi đang học mẫu giáo,nhà bạn ấy rất nghèo khổ,mẹ bạn ấy một mình nuôi bạn ấy lớn lên cho nên bữa ăn của bạn ấy cũng lúc có lúc không. Tôi nhớ như in lần ấy mẹ cho tôi tiền ăn sáng ,tôi hí hửng qua rủ bạn ấy đi học,trên đường đi thấy bạn ấy vừa đi vừa khóc bảo chiếc bút vừa bị hư không viết được mà không dám xin mẹ bởi biết mẹ đang vất vả,thế là sáng hôm ấy tôi nhịn ăn và mua bút cho bạn ấy. Bạn ấy cảm ơn tôi và hai đứa lại tung tăng tới trường. Sau khi học xong về nhà tôi thấy mẹ gọi tôi vào và hỏi rằng tại sao tôi không ra đầu ngõ mua thức ăn là lại lấy tiền đi chơi điện tử,vì cô bán hàng mách với mẹ là không thấy tôi mua đồ ăn sáng nay,thế là tôi bị mẹ đánh. Tôi khóc lóc xin lỗi mẹ bảo ăn ở chỗ khác. Đây là lần nói dối đầu tiên và cũng là lời nói dối chân thành nhất của tôi giành cho người bạn. Sau này mẹ tôi biết được câu chuyện đã ôm tôi vào lòng

Tôi lớn lên học cấp 3, tôi đã được học một tác phẩm để đời chắc cũng không bao giờ tôi quên được đó là “chiếc lá cuối cùng “ của O,Henry, nhân vật chính là một bệnh nhân bị ung thư và biết là chắc chắn mình sẽ chết,cô sống không một tia hi vọng, rồi cô đếm từng ngày từng giờ những chiếc lá trên cành cây ở phía ngoài cửa sổ và cô tin rằng số phận đã định ,khi nào chiếc lá cuối cùng rụng xuống thì đó cũng là lúc cô lìa đời. Nhưng điểm nhấn mạnh ở đây đó chính là chiếc lá không bao giờ rụng xuống,hết ngày này tới ngày khác nó vẫn vững chãi trên cành và cô cũng vậy. Cô gái bình phục trở lại và sống khỏe mạnh,nhưng cô vẫn không biết được rằng ,chiếc lá cuối cùng đó chỉ là một chiếc lá giả do một họa sĩ già muốn cứu cô khỏi sự bất hạnh này nên đã im lặng vẽ trong cái đêm mưa gió ấy,cái đêm mà đáng lẽ cô cũng đã rời xa khỏi thế giới này nhưng chiếc lá đã cứu cô nhờ nhờ nghệ sĩ tài hoa đó

Như vậy,qua đó cho ta thấy rằng đôi lúc sự thật không hẳn là được thấy bằng mắt mà còn dược cảm nhận bằng cả tri thức. Nếu như không có chiếc lá giả treo trên bức tường kia thì chưa chắc cô gái đó đã sống,nếu như không có lời nói dối của cụ già kia thì chưa chắc cô gái đã sống. Sự thật thì trong đời sống của con người chúng ta cần có tình yêu và sự chân thành. Đôi lúc sự chân thành đó còn có cả lời nói dối,cứu giúp con người và làm cho con người mạnh mẽ hơn mà thôi,đó chính là điều nên làm

Có thể những lời nói thật đôi khi lại không tốt,làm cho con người ta mất niềm tin,mất hết hi vọng, mất hết tinh thần và có thể hơn nữa đó chính là hủy hoại cuộc sống. Lời nói dối chân chính xuất phát từ trái tim của con người là niềm động lực cho những ai cần thì họ sẽ vững vàng và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Một trong những lời nói dối chân chính nhất đôi khi cứu được cả một mạng người chẳng phải sao. Phía sau lời nói dối đó là cả một tấm lòng yêu thương .

Bạn thích bài viết này ?

DMCA.com Protection Status