Nêu cảm nghĩ về nụ cười của mẹ

Đề bài : Nêu cảm nghĩ về nụ cười của mẹ

BÀI LÀM

Mẹ là người phụ nữ quan trọng nhất cuộc đời con. Người luôn lo lắng, chăm lo cho con từng bữa ăn giấc ngủ, hướng dẫn cho con những bài học đầu đời cho đến khi trưởng thành. Nụ cười của mẹ cũng chính là món quà hạnh phúc nhất mà được con được nhìn ngắm mỗi ngày.
Ba đã nói với con rằng, “ lúc con ra đời, ba mẹ đã cười rất tươi khi ngắm nhìn khuôn mặt của con”. Chắc hẳn, nụ cười lúc ấy của mẹ rất đẹp khi sau bao ngày chờ đợi, mẹ đã được ôm ấp, vỗ về con trên tay trong ngày trọng đại hôm đấy. Nụ cười của mẹ như tia nắng ấm áp lan tỏa trong trái tim nhỏ bé của con, khiến con cảm thấy hạnh phúc. Chứng kiến những bước đi chập chững đầu tiên của con, khi con ngã mẹ xót xa nhưng khi con có thể chạy ào đến bên mẹ – mẹ cười, chứng kiến những tiếng nói bi bô gọi mẹ, gọi ba, rồi dần dần đến những câu nói dài hơn chứa đựng tình yêu của con dành cho cha mẹ- mẹ cười. Những nét vẽ đầu tiên nguệch ngoạc ở lớp con đem về tặng cho mẹ yêu – mẹ cũng cười thật rạng rỡ. Ngày đầu tiên con đi học lớp 1, con líu lo như một chú chim nhỏ bên mẹ, mẹ ngắm nhìn con hân hoan bước vào lớp nhưng con đâu biết, khi mẹ quay lưng mẹ lại lén lau nước mắt. Trong vòng tay yêu thương của mẹ, mẹ luôn trao cho con một nụ cười thật dịu hiền, che chở. Điểm mười đầu tiên của con mẹ cười vỡ òa cả những giọt nước mắt. Nụ cười của mẹ làm cho con thêm vững tin và cố gắng hơn. Vì con biết con là món quà của mẹ, còn nụ cười của mẹ chính là món quà dành cho con. Những nụ cười ấy giúp con hiểu được tình yêu thương vô bờ của mẹ dành cho con, đó còn chứa đựng sự kiên nhẫn, bao dung và che chở con hết mực.
neu cam nghi ve nu cuoi cua me

Cảm Nghĩ Về nụ Cười Của Mẹ

 Khi con lớn lên, dần dần có những lúc trở nên ngang bướng, trách móc rằng mẹ khó tính, hay quản thúc không nghe lời mẹ. Khiến mẹ phải buồn, phải suy nghĩ. Con nhìn thấy nụ cười của mẹ không còn được rạng rỡ như khi con còn nhỏ vì trong đôi mắt mẹ ánh lên những nét buồn. Con biết, con làm mẹ phải buồn, phải bận tâm. Con gặp nhiều khó khăn, thất bại hơn, con òa khóc trong lòng mẹ nhưng mẹ vẫn nhẹ nhàng an ủi vỗ về. Mẹ cười để cho con cảm thấy vui hơn. Mẹ còn nhớ ngày con thất bại trong kì thì học sinh giỏi của trường, con cảm thấy mình thật kém cỏi, nhưng mẹ cười động viên con rằng : “ vững vàng lên con gái, được tham gia kì thi đã là một niềm vui dành cho mẹ”. Con ngừng khóc và quyết tâm rằng năm sau nhất định con sẽ có được thành tích tốt hơn. Cuối cùng, con đã làm được, ngày con thông báo con dành được giải nhì văn cấp tỉnh, mẹ nhấc bổng con lên tựa như con hồi năm tuổi. Nụ cười của mẹ đã có những nếp nhăn đuôi mắt, nhưng vẫn thật đẹp biết bao. Nụ cười ấy chẳng có vẻ đẹp của loài hoa nào sánh bằng, cũng chẳng có thành tích gì cao hơn mà con có thể đổi lấy nụ cười của mẹ.
Dù cho đi đến bất cứ phương trời nào, con gặp gỡ những bạn bè mới, kiếm tìm những niềm vui mới thì chẳng đâu hạnh phúc bằng bên mẹ, được ngắm nhìn nụ cười của mẹ. Trong tim của của con vẫn luôn tự nhủ phải ngoan ngoãn, phấn đấu và thành đạt, để lo cho mẹ một cuộc sống tốt đẹp nhất, để mẹ luôn có được một nụ cười thật rạng rỡ trên môi. Con yêu mẹ!

Để lại Bình luận

avatar
  Theo dõi  
Nhận thông báo