Hãy Viết Một Bài Văn Miêu Tả Con Đường Từ Nhà Đến Trường

Đề bài: Em hãy viết một bài văn ngắn miêu tả lại con đường từ nhà em đến trường.

 

Bài làm

Con đường từ nhà đến trường tuy không xa, nhưng đó là con đường đã ghi dấu bước chân của em suốt ba năm qua và với em nó sẽ mãi là một phần của ký ức tuổi thơ.

Con đường từ nhà em đến trường trước kia được làm từ đất và cát sỏi, nhưng đầu năm nay đã được xây lại thành đường bê tông. Dọc hai bên đường là rặng bạch đàn và sà cừ được trồng xen kẽ với nhau. Hằng ngày, dù trời nắng, hay trời mưa, em cũng đều gắn bó với con đường thân thương ấy.

Có rất nhiều bạn được mẹ chở đi học bằng xe đạp, nhưng em thì luôn luôn đi bộ. Từ khi em bắt đầu vào học lớp một, mẹ chỉ chở em đi học đúng ngày đầu khai giảng, sau đó em đều phải tự đi bộ một mình hoặc đi cùng mấy bạn học cùng lớp.

Mẹ em nói, bố mẹ còn bận làm việc, không có thời gian đưa em đi. Hơn nữa, từ nhà em đến trường chỉ mất khoảng 15 phút đi bộ, bố em vẫn bảo “cho em đi bộ để thay cho bài tập thể dục buổi sáng”.

Những ngày đầu còn lạ trường, lạ lớp, em rất ấm ức vì các bạn ai cũng được bố mẹ đưa đi, mà em thì sáng nào cũng phải dậy từ sớm để tự đi đến trường. Nhưng sau đó, khi đã quen với các bạn và quen với con đường này, em lại cảm thấy yêu thích việc đi bộ.

Khi đi bộ đến trường, em có thể thoải mái mân mê những viên sỏi nằm ngổn ngang trên mặt đường, có thể ngắm nhìn hàng cây xanh rờn đung đưa trong gió dọc hai bên. Không những thế, em còn được trò chuyện, nô đùa cùng các bạn. Thỉnh thoảng, em còn cùng bạn bè chạy dọc hai bên vệ cỏ để tìm kiếm những cọng cỏ gà rồi thi đấu với nhau. Bạn nào thua sẽ phải cõng bạn thắng đi 10 bước.

Con đường đến trường của em và các bạn là một con đường tươi đẹp vào những ngày thời tiết râm mát, nhưng lại ngập tràn bụi bẩn vàng khè mỗi khi trời nắng, hanh khô. Còn những lúc trời mưa thì nhơm nhớp bùn đất dính dưới đế giày, rồi còn văng cả lên quần áo.

Bây giờ, đường đã được đổ bê tông nhẵn bóng, đi lại dễ dàng hơn rất nhiều. Từ ngày đường được làm lại, chúng em không còn bị dính bụi khi trời nắng và quần áo cũng chẳng còn bị nhuộm vàng khè màu đất sét mỗi khi trời mưa. Thế nhưng không hiểu sao, em vẫn luôn nhớ đến con đường cát sỏi vàng óng ngày nào..

Nhưng cho dù con đường có thay đổi đến thế nào đi chăng nữa, thì rặng cây, bụi cỏ, đồng lúa xanh rờn hay đôi khi lại dậy hương lúa mới… vẫn mãi mãi là con đường yêu thương, con đường kỷ niệm mà em không thể nào quên.

Để lại Bình luận

avatar
  Theo dõi  
Nhận thông báo