Cảm Nhận “Ai Đã Đặt Tên Cho Dòng Sông” Của Hoàng Phủ Ngọc Tường

Hoàng Phủ Ngọc Tường là nhà văn chuyên viết bút kí. Nét đặc sắc trong sáng tác của ông là sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa chất trí tuệ và chất trữ tình, giữa nghị luận sắc bén với suy tư đa chiều được tổng hợp từ vốn kiến thức phong phú về triết học, văn hóa, lịch sử. Tất cả đều được thể hiện qua lối hành văn hướng nội, súc tích, mê đắm và tài hoa.

Bút kí “Ai đã đặt tên cho dòng sông?” viết tại Huế năm 1981 là một trong những tác phẩm đặc sắc vừa thể hiện những nét đẹp độc đáo của sông Hương, vừa thể hiện nét tài hoa, uyên bác của “cái tôi” Hoàng Phủ Ngọc Tường nhạy cảm, tinh tế, nhất mực say mê cái đẹp của quê hương, đất nước.

Sông Hương như một bản trường ca của rừng già với nhiều tiết tấu hùng tráng, dữ dội. Với biện pháp nhân hóa, sông được ví như “một cô gái Di- gan phóng khoáng và lãng mạn”. “bản lĩnh gan dạ, một tâm hồn tự do và trong sáng”. Khi ra khỏi rừng già, sông Hương được chế ngự để nhanh chóng trở thành người con gái mang sắc đẹp dịu dàng và trí tuệ, trở thành người mẹ phù sa của vùng văn hóa xứ sở này.

Dưới ngòi bút tài hoa của Hoàng Phủ Ngọc Tường, sông Hương vùng thượng lưu toát lên vẻ đẹp của một sức sống mãnh liệt, hoang dại đầy cá tính. Nó sinh động như một cơ thể sống vô cùng hấp dẫn. Còn đoạn tả sông chảy xuôi về đồng bằng và ngoại vi thành phố bộc lộ nét tài hoa, lịch lãm trong lối viết của tác giả.

Giữa cánh đồng Châu Hóa đầy hoang dại, sông Hương như “cô gái đẹp ngủ mơ màng”. Khi ra khỏi vùng núi, sông như nàng tiên cá được đánh thức bừng lên sức trẻ và niềm khao khát của tuổi thanh xuân trong sự chuyển dòng liên tục. Lúc qua dãy đồi phía tây nam thành phố, sông mang vẻ đẹp trầm mặc….Bút pháp kể – tả được kết hợp nhuần nhuyễn và tài hoa trong đoạn văn, tác giả đã làm nổi bật một sông Hương đẹp bởi phối cảnh kì thú của thiên nhiên, tạo hóa.

Dòng sông nhìn dưới góc độ hội họa với những chi lưu tại ra đường nét tinh tế, làm nên vẻ đẹp cố đô. Rồi lại như một quý điệu chảy lững lờ… đấy là điệu Slow bồng bềnh trên nghìn ánh hoa đăng hội rằm tháng Bảy,..qua Huế bỗng ngập ngừng, vấn vương như một nỗi lòng muốn đi muốn ở. Dòng sông cứ chùng chình như chờ, như đợi, mơ màng, suy ngẫm như muốn lưu lại những giá trị cổ xưa trước khi ra biển cả.

Với cái nhìn say đắm của một trái tim đa tình, sông Hương là người tình dịu dàng và thủy chung với Huế. Trong cảm nhận của Hoàng Phủ Ngọc Tường sông Hương và Huế chẳng khác nào cặp tình nhân quyến luyến, ngập ngừng, dùng dằng tiếc nuối bởi sông Hương làm đẹp cho Huế, và Huế cũng khiến sông Hương mang vẻ đẹp riêng không lẫn với bất kì con sông nào.

Đoạn trích “Ai đã đặt tên cho dòng sông” của Hoàng Phủ Ngọc Tường là đoạn văn xuôi đặc sắc đầy chất thơ về dòng sông Hương. Với tình yêu say đắm, tha thiết dòng sông xứ sở, với vốn hiểu biết sâu rộng về văn hóa, lịch sử, địa lý…ông đã cống hiến cho người đọc một văn bút tài hoa, khiến sông Hương đẹp như một bức đồ họa: nhẹ nhàng êm ái như điệu Slow, dịu dàng cuốn hút như một người tình trong mộng gợi cho người đọc khao khát được đến với sông Hương xứ Huế thơ mộng.

Bạn thích bài viết này ?

DMCA.com Protection Status