Cảm Nghĩ Của Em Về Bài Tào Tháo Uống Rượu Luận Anh Hùng

Đề bài: Cảm nghĩ của em về bài Tào Tháo uống rượu luận anh hùng

Có rất nhiều những tác phẩm để đời mà mỗi lần nhắc tới ai cũng đều yêu mến và muốn đọc đi đọc lại để suy ngẫm. Trong số những tác phẩm đã được học thì tác phẩm tam quốc diễn nghĩa của La Quán Trung là nổi bật và được biết đến nhiều nhất. Tiêu biểu trong tác phẩm này chúng ta không thể không kể đến đoạn trích tào tháo uống rượu luận anh hùng. Có thể nói đây là một đoạn trích hấp dẫn và lôi cuốn người đọc nhất.

Tam quốc diễn nghĩa hay còn được gọi với một tên khác là tam quốc. Nó là một tiểu thuyết lịch sử của Trung Quốc được La Quán Trung viết ở thời thế kỉ 14 về thời kì hỗn loạn của Trung Quốc , tiểu thuyết này được xem là một trong bốn tác phẩm hay nhất của văn học Trung Quốc .

Đoạn trích tào tháo uống rượu luận anh hùng ở chương thứ 21 của bộ tiểu thuyết kể về cuộc uống rượu của Lưu Bị và Tào Tháo . Cốt truyện ở đây hấp dẫn người đọc bởi sự thắt nút đã đẩy nhân vật vào đỉnh điểm của cao trào và sau đó là mở nút giải thoát cho nhân vật của mình. Qua đó chúng ta thấy được sự tài tình qua việc xây dựng nhân vật của tác giả.

Ba anh em Lưu,Quan, Trương đang muốn xây dựng sự nghiệp , tuy nhiên do mới khởi nghiệp cho nên vẫn còn rất yếu, đất đai không có cho nên sang nhờ Tào Tháo. Huyền Đức trồng một vườn rau sạch sau nhà ngày ngày vun xới để cho Tào Tháo không nghi ngờ gì.

Trước tiên chúng ta thấy Lưu Bị là một người anh hùng chưa thắng nổi Tào Tháo cho nên ông giả vờ làm một người hằng ngày chỉ biết vun trồng vườn rau sau nhà. Qua đây chúng ta cảm nhận được rõ chí khí anh hùng và sự thông minh sáng suốt nhạy bén của ông trông tình huống này. Lưu Bị không mù quáng mà không suy xét được tình hình, chính vì thế cho nên ông nắm rõ được tình thế của mình cũng như địch nhẫn nhịn chờ thời cơ tới.

Tào Tháo cũng không phải là người không biết gì, ông vốn sẵn có tính thông minh, có tài cho nên cũng đã sớm biết được âm mưu của ba anh em họ Lưu,Quan, Trương nhưng mà muốn thu phục người tài cho nên ông đã ra sức mua chuộc dụ dỗ họ.

Vì muốn dấu mình cho nên khi được Tào Tháo mời đến uống rượu luận anh hùng thì Tào Tháo đã tái mét mặt mày . Tới đây thì kịch tính đã bắt đầu được xuất hiện. Đặc biệt là khi Tào Tháo nói “Huyền Đức dạo này ở nhà làm một việc lớn lao đấy nhỉ?” Lưu Bị lúc này hơi giật mình nhưng mà ông đã lấy lại được bình tĩnh nên đã trả lời lại là không có việc gì làm cho nên lấy đó làm trò tiêu khiển mà thôi.

Khi bị Tào Tháo hỏi dồn về vị anh hùng thì Lưu Bị đành kể cho Tào Tháo nghe những anh hùng được thiên hạ nhắc tới chứ cũng chưa được gặp mặt bao giờ. Lưu bị đã cố gắng che đi cái giật mình của mình nhưng vẫn bị Tào Tháo phát hiện ra.Đây được xem như một cuộc đấu trí chứ không đơn thuần là uống rượu bình thường. Trong đoạn trích có những lúc chúng ta phải giật mình và lo sợ thay cho Huyền Đức bởi vì Tháo quá thông minh gian xảo luôn đẩy họ vào tình huống kịch tính.

Qua những hành động và quan điểm sống đó thì chúng ta có thể thấy rõ được sự khác nhau về quan điểm và tư tưởng của họ . Tào tháo quan niêm rằng anh hùng là người trong bụng luôn có chí lớn, có mưu cao và bao trùm được cả vũ trụ, có chí nuốt cả trời đất. điều này cho thấy đây là một quan niệm áp bức bóc lột trong xã hội Trung Quốc xưa. Còn Về Lưu Bị thì lại có quan điểm khác nhưng ông luôn giấu kín và không muốn để lộ vì sợ bị một ngày nào đó sẽ bị tiêu diệt.

Qua đoạn trích ta thấy có khi Lưu Bị sợ đến tái mặt, có khi làm rơi cả đũa, có nghĩa là Lưu Bị thua nhưng mà trong cuộc đấu trí này ông lại là người giành được phần thắng , thực hiện thành công màn kịch của người có chí lớn mưu cao , biết chớp lấy thời cơ , biết cương nhu khi cần.

Khi Lưu Bị kể ra đều bị Tào Tháo gạt phăng đi,nào là “ Viên Thiệu mặt béo mà gan non, háo mưu mà vô đoán, gánh việc lớn thì tiếc thân, thấy lợi nhỏ lại quên mệnh, không phải là anh hùng”. Khi Lưu Bị hỏi thế ai là anh hùng thì Tháo nói “ Anh hùng trong thiên hạ ngày nay chỉ có sứ quân với Tháo này mà thôi!”. Với câu trả lời này thì Lưu Bị nghe mà cũng không khỏi giật mình. Thật may lúc đó có sấm to cho nên Lưu lấy cớ sợ sấm để che đi sự giật mình không đáng có đó. Nhờ đó mà Tào Tháo nghĩ rằng tên này chỉ là một kẻ không đáng để Tháo quan tâm ,là một nam nhi đại trượng phu mà lại sợ sấm. Chính sự khôn khéo đó mà Lưu Bị được an thân.

Qua đó mới biết được Lưu bị là một người biết nắm lấy thời thế,sáng suốt, biết ẩn mình lúc cần. Ông quả xứng đáng là một thiên tài, một bậc anh hùng thực sự.

Qua đoạn trích này ta càng thấy yêu mến thêm những bậc anh hùng thời xưa củaTrung Quốc , đồng thời khâm phục tài năng cũng như mưu lược của Lưu Bị. Không những vậy mà đoạn trích còn giúp ta tưởng tượng ra được lịch sử trung quốc thời bấy giờ

Bạn thích bài viết này ?

DMCA.com Protection Status